RSS

chap 2

Duraid vẫn đang nói và cô không hề chú ý nghe. Cô quay lại với công việc  của mình một lần nữa. “Tôi đã nói chuyện lại với bộ trưởng, nhưng tôi không nghĩ là ông ta sẽ tin. Tôi nghĩ là Nahoot đã thuyết phục ông ta rằng tôi là một tên điên.” Ông mỉm cười buồn bã. Nahoot Guddabi là nghị sĩ nhiều hoài bão trong giới thượng lưu. “Dù sao thì bộ trưởng nói rằng không có quỹ chính phủ nào phù hợp hết, và rằng, tôi phải tự tìm nguồn tài chính từ bên ngoài thôi. Vì vậy tôi đã liệt kê danh sách những người có thể tài trợ, và thu hẹp lại còn bốn người. Có bảo tàng Getty, ồ dĩ nhiên rồi, nhưng tôi chưa bao giờ thích làm việc với một tổ chức phi cá nhân lớn cả. Tôi thích chỉ phải trả lời một người hơn. Các quyết định sẽ luôn được đạt tới một cách dễ dàng hơn.” Những điều ông vừa nói chả mới mẻ gì với cô, nhưng cô vẫn nghiêm túc lắng nghe.

“Rồi có Her von Schiller. Ông ta có tiền và hứng thú với đề tài này, nhưng tôi không biết ông ta đủ để tin tưởng hoàn toàn.” Ông đừng lại, Royan đã nghe những suy tưởng đó thường xuyên đến mức có thể đoán được điều ông nói

“Thế còn người mỹ thì sao? Ông ta là một nhà sưu tập nổi tiếng,” cô chặn trước.

“Peter Walsh là một người khó làm việc cùng. Ông ta dồn nén quá nhiều cảm xúc của riêng mình đến mức vô tâm. Làm tôi có một chút lo sợ.”

“Vậy thì còn ai chứ?” Cô hỏi.

Ông không trả lời, cả hai bọn họ đều biết câu trả lời cho câu hỏi của cô. Thay vào đó, ông lại nghiền ngẫm những mảnh cói đang nằm bừa bãi trên bàn.

“Nó nhìn thật vô hại, thật trần tục. Một cuộn giấy cói, một vài tấm ảnh và sổ ghi chú, một cái máy in. Nó quá khó để tin rằng sẽ nguy hiểm thế nào nếu đưa cho sai người.” Ông lại thở dài. “Em hoàn toàn có thể nói rằng chúng nguy hiểm chết người.”

Rồi ông bật cười. “Tôi là người kỳ cục. Có lẽ đã muộn rồi. Chúng ra tiếp tục công việc chứ? Chúng ta có thể lo về những vấn đề đó khi chúng ra giải quyết xong những câu hỏi hóc búa của tên già láu cá này, Taita, và còn hoàn thành bản dịch nữa.”

Ông cầm tấm ảnh từ trên đỉnh chồng ảnh trước mặt lên. Nó được trích ra từ phần giữa của cuộn giấy. “Nó là phần nó số tồi nhất, bị phá hủy khi mảnh cói rơi xuống.” Ông lấy kính đọc sách của mình và đặt lên mũi trước khi đọc lớn.

Có nhiều bước để đi lên hành lang dẫn tới nơi ở của Hapi. Với nhiều khó khăn và thử thách gay go, chúng tôi đi đến bước thứ hai và tiếp tục không xa nữa, ở đây hoàng tử đã nhận được một sự soi sáng thiêng liêng. Trong giấc mơ của phụ thân hoàng tử, thần chết pharaoh, đến thăm ông và truyền lệnh cho ông, “Ta đã du hành xa xôi ngàn dặm và giờ đã mệt mỏi. Ta sẽ lấy nơi đây làm chốn yên nghỉ vĩnh hằng.”’” Duraid tháo kính và nhìn sang Royan. “Bước thứ hai.’ NÓ là phần miêu tả chính sác trong một lần (dịch phát chuẩn luôn. Ở đây Taita không sử dụng lối lòng vòng của ông ta như mọi khi.”

“Sao chúng ta không trở lại với ảnh vệ tinh,” Royan gợi ý, và kéo tờ giấy bóng kính về phía cô. Duraid đi vòng qua bàn đến đứng đằng sau cô.

“Theo em nó dường như là logic nhất rằng yếu tố tự nhiên cản trở họ ở chỗ hẻm núi sẽ là dãy các ghềnh đã hoặc là một thác nước chẳng hạn. Nếu nó là thác nước thứ hai, họ có thể ở đây—” Royan chỉ tay và một điểm trên tấm ảnh vệ tinh nơi một nhánh sông hẹp, ngoằn ngoèo lách mình qua những khối núi tối tăm hai bên nó.

Đúng thời điểm đó cô dừng lại và ngẩng đầu lên. “Nghe kìa!” giọng cô chợt thay đổi, sắc bén như chuông báo.

“Cái gì vậy?” Duraid cũng nhìn lên.

“Con chó,” cô trả lời.

“Con chó lai khốn khiếp,” ông đồng tình. “Nó luôn làm màn đêm rùng rợn với những tiếng ăng ẳng của nó. Mình đã thề là sẽ đuổi nó rồi mà.”

Đúng lúc đó đèn phụt tắt.

Họ sững lại vì bất ngờ trong bóng tối. Tiếng nổ của động cơ máy phát dầu diesel trong túp lều đằng sau rừng cọ bị dừng lại. Đó là phần lớn nhất của đêm ốc đảo mà họ chỉ nhận thấy khi nó im lặng.

Đôi mắt họ điều chỉnh trong ánh sáng mờ nhạt của các ngôi sao chiếu xuyên qua cửa sân thượng. Duraid đi ngang qua phòng và tháo chiếc đèn dầu từ giá của nó cạnh cửa nơi mà nó chờ đợi như chỉ là một điều bất ngờ vậy. (chắc là vì chả bao giờ động đến). Ông thắp nó lên, và nhìn sang Royan đang cam chịu với biểu hiện khôi hài.

“Tôi sẽ đi xuống dưới—”

“Duraid,” cô ngắt lời, “con chó!”

Ông dừng lại một chút để lắng nghe, sắc mặt của ông thay đổi hơi tập trung lắng nghe. Ở bên ngoài, chú chó đang lặng yên trong đêm tối.

“Tôi khẳng định là không có gì đáng báo động cả.” Ông đi tới phía của, và cô đột nhiên gọi với theo ông không vì lý do gì cả.

“Duraid, cẩn thận!” Ông chỉ nhún vai và bước ra sân thượng.

Cô chợt nghĩ đó là cái bóng của cây nho qua lưới mắt cáo chuyển động trong đêm lướt qua sa mạc, nhưng màn đêm vẫn vậy. Rồi cô nhận ra rằng đó là hình của một người ngang qua phiến đá tường vụt nhanh và yên lặng, tiến đến đằng sau Duraid khi ông đi men theo ao cá ở giữa khoảng sân thượng.

“Duraid!” Cô hét lên một tiếng cảnh báo và ông quay người lại, nâng đèn lên cao.

“Mày là ai?” ông hét lên. “Mày muốn gì ở đây?”

Kẻ sâm nhập đến gần ông một cách yên lặng. Dâychiếc áo dài truyền thống dishdasha buộc quanh chân hắn, và chiếc mũ chùm ghutrah màu trắng phủ hết đầu hắn. Trong ánh sáng của chiếc đèn dầu Duraid thấy hắn kéo góc của chiếc mũ che hết mặt nhằm che dấu đi thân phận.

Kẻ sâm nhập quay về phía cô nên Royan không thể nhìn thấy con dao trên tay phải của hắn, nhưng cô không thể lẫn được cái hành động đâm lên mà hắn nhằm vào bụng Duraid ấy. Duraid rên lên vì đau và gập đôi người lại vì cú đánh, tên tấn công rút con dao ra và đâm lại lần nữa, nhưng lần này Duraid bỏ rơi đèn và cướp lấy con dao.

Lửa của chiếc đèn dầu rơi xuống bị chảy ra và bùng lên. Hai người đàn ông đang đánh nhau trong đêm tối, nhưng cô chỉ nhìn thấy bóng đen bao phủ đằng trước bộ áo dài trắng của chồng cô.

“Chạy đi!” Ông hét lên với cô trong đau đớn. “Đi! Tìm người giúp! Tôi không giữ được hắn đâu!” Duraid mà cô biết là một người dịu dàng, ẻo lả với mấy cuốn sách và nghiên cứu. Cô có thể thấy ông bị áp đảo bởi tên tấn công.

“Đi đi! Xin em! Hãy tự cứu mình, bông hoa của tôi!” Qua giọng của ông cô có thể nghe được ông đang yếu đi, nhưng ông vẫn cố liều lĩnh bám lấy tay cầm dao của kẻ tấn công.

Cô đờ người ra vì sốc và do dự một vài giây định mệnh, nhưng rồi cô như thoát khỏi bùa mê và chạy về phía cửa. Thúc giục bởi sợ hãi và cô cần phải mang sự giúp đỡ về cho Duraid. Cô chạy ngang qua khoảnh sân, lướt như một com mèo, và ông giữ tên xâm nhập khỏi chặn đường cô.

Cô nhảy qua tường đá thấp vào rừng, và gần như rơi vào trong tay người đàn ông thứ hai. Cô hét lên và giẫy ra khỏi hắn khi những ngón tay của hắn duỗi ra cào ngang mặt cô, và gần như đã thoát khỏi, nhưng tay hắn đã móc vào trong chiếc áo blu chất cotton mỏng của cô.

Lúc đó cô thấy con dao trong tay hắn, một ánh sáng bạc dài dưới ánh sao, và nó thúc dục cô nỗ lực chạy thoát. Chiếc áo cotton rách bởi lực kéo của hắn và cô đã chạy thoát, nhưng không đủ nhanh để thoát khỏi lưỡi dao.Cô thấy nhói lên vùng bắp tay, cô đá lên với toàn bộ sức mạnh của sự hoảng sợ và của tuổi trẻ. Cô thấy chân mình đạp mạnh vào phần mềm dưới thân của hắn với sự va chạm của đầu gối à mắt cá chân, kẻ tấn công cô hét lên và ngã gập gối xuống.

Sau đó co rời đi, chạy vào rừng cọ. Đầu tiên cô chạy không mục đích, không định hướng. Cô đơn giản là chạy để tránh xa khỏi bọn chúng và đi về hướng đôi chân cô sẽ đi. Rồi dần dần cô điều khiển được nỗi sợ hãi. Cô nhìn lại phía sau nhưng không thấy ai đuổi theo. Khi tới được rìa sông, cô chạy chậm lại để hồi sức và rồi cô nhận ra dòng máu nóng chảy ra từ tay mình, nhỏ giọt ra từ đầu ngón tay.

Cô dừng lại và dựa lưng vào một thân cây cò xù xì thô ráp trong khi cô xé một dải áo từ chiếc blu rách của mình và nhanh chóng bó tay lại. Cô quá run vì sợ và quá sức đến nỗi mà cánh tay không bị thương của cô cũng lóng ngóng và vụng về. Cô buộc dải băng tạm bợ bằng răng và tay trái, rồi máu cũng chảy chậm dần.

Cô không chắc nên chạy đường nào, rồi cô nhìn thấy ánh đèn yếu ớt từ cửa sổ túp lều của bà Alia chiếu ra kenh nước gần nhất. Cô kéo bản thân ra khỏi thân cây cọ và chuyển hướng tới đó. Cô đã đi được gần một trăm bước thì một giọng nói cất lên từ cánh rừng sau lưng cô, nói bằng tiếng Ả rập, “Yusuf, con đàn bà đó có đi bên mày không?”

Ngay lập tức một ánh đèn pin chiếu sáng lên từ khoảng tối phía trước cô và một giọng khác trả lời lại, “Không, tao không nhìn thấy cô ta.”

Chỉ vài giây nữa là Royan có thể đã lao về phía hắn. Cô cúi xuống và nhìn xung quanh một cách tuyệt vọng. Có một ánh đèn pin khác dang đến từ phía rừng sau lưng cô, đi theo con đường nhỏ mà cô đã đi. Đó chắc hẳn là người mà cô đã đá trúng, qua chuyển động của ánh đèn cô có thể chắc rằng hắn đã hồi phục và di chuyển nhanh nhẹn dễ dàng trở lại.

Cô bị chặn từ hai phía, vì vậy cô quay trở lại bên mép hồ. Có một con đường men theo đó. Cô có thể gặp một chuyến xe muộn đi qua. Cô bước hụt qua đoạn đường gồ ghề, bị ngã xuống, trày xước và thâm tím đầu gối, nhưng cô cố gắng đứng dậy và nhanh chóng tiếp tục. Lần thứ hai cô bị ngã,tay trái của co chống lên một vật hình tròn, một viên đá nhẵn nhụi cỡ bằng quả cam. Khi tiếp tục đứng lên cô mang theo nó; như một vũ khí ,nó mang lại cho cô một ít dũng cảm.

Cánh tay bị thương của cô bắt đầu thấy đau, cô lại chuyển sang lo cho Duraid. Cô biết rằng ông bị thương rất nặng, cô đã thấy hướng và lực của nhát dao đâm. Cô phải tìm được ai đó giúp ông. Đằng sau cô, hai tên với đèn pin đang càn quét khắp rằng và cô không thể ngừng nhìn về phía chúng. Chúng đang tìm kiếm cô—cô có thể nghe tiếng bọn chúng gọi nhau.

Cuối cùng cô cũng tới được con đường, cô reo lên khe khẽ và trèo ra khỏi rãnh nước lên mặt sỏi “”. Chân cô đang run và rất khó để chịu sức nặng của cô, cô vẫn cố quay về phía ngôi làng.

Chưa tới chỗ rẽ đầu tiên cô chợt thấy một ánh đèn đang chầm chậm đi tới phía cô, thấp thoáng đằng sau hàng cọ.Cô nhảy ra giữa đường.

“Cứu tôi!” cô hét lên bằng tiếng Ả rập. “Làm ơn cứu tôi!”

Chiếc xe đi đến chỗ rẽ và trước khi bị đèn chiếu làm lóa mắtcô thấy đó là một chiếc ô tô nhỏ, chiếc Fiat tối màu. Cô dứng giữa đường vẫy tay cho người tài xế dừng lại, đèn xe chiếu vào cứ như thể cô đang đứng ở sân khấu rạp hát.

Chiếc Fiat dừng lại ngay trước mặt cô, cô chạy vòng qua cửa ghế lái và giật mạnh tay nắm cửa. “Làm ơn, ảnh phải giúp tôi—-”

Cửa được mở từ bên trong, và rồi giật lại rất mạnh khiến cô lảo đảo mất cân bằng. Tên tài xế nhảy xuống đường và kéo cô đi bằng cánh tay bị thương của cô. Hắn lôi cô đến chiếc Fiat và mở cửa sau.

“Yusuf! Bacheet!” hắn hét lên về phía cánh rừng. “Tao bắt được con bé rồi.” Và cô nghe được tiếng hét trả lời cùng nhìn thấy ánh đèn pin đi về phía họ. Tên tài xế bắt cô cúi đầu và cố gắng đẩy cô vào ghế sau, nhưng cô phát hiện ra mình vẫn cầm viên đá trong tay rồi vung nắm đấm bằng tay cầm đá vào mé đầu hắn. Không một tiếng kêu, hắn ngã xuống mặt sỏi và nằm im không động đậy.

Royan bỏ rơi hòn đá và loạn choạng xuống đường, nhưng cô lại nhận ra rằng mình đang chạy thẳng theo hướng đèn chiếu sáng, và chúng đang rọi đèn theo mỗi chuyển động của cô. Hai tên ở trong rừng hết lên lần nữa và bắt đầu chạy ra đường sỏi đằng sau cô, vai kề vai.

Nhìn lại phía saum cô trông thấy họ đang đuổi theo cô cực nhanh, cô nhận ra rằng cô chỉ có một cơ hội duy nhất đó là ra khỏi con đường và chạy vào bóng đêm. Cô liền quay ngược lại và quang mình ra rìa đường. Ngay lập tức cô thấy mình đang chìm dưới nước trong hồ đến tận thắt lưng.

Trong bóng tối và rối loạn cô trở nên mất phương hướng. Cô không thể nhận ra mình đã tới điểm mà con đường đi dọc bờ rìa của hồ nước. Cô biết rằng mình không có thời gian để trèo lại lên đường, và có những bụi cói và sậy dày ngay trước mặt cô, cô có thể lấy đó làm chỗ ẩn náu.

Cô lội ra đền khi đáy hồ đột ngột dốc xuống dưới chân cô, và cô thấy mình bắt buộc phải bơi.Cô ập tức chuyển sang bơi ếch gượng gạo, do bị vướng bởi váy và cánh tay bị thương. Tuy nhiên sự chậm chạp và chuyển động lén lút của cô không làm gây nên chuyển động gì nhiều trên bề mặt, trước khi tên đàn ông trên đường đuổi kịp đến nơi cô lao xuống, cô đã tới được nơi lớp sậy dày đặc.

Cô xóa dấu vết và chìm xuống. Trước khi nước tràn hết vào mũi ,ngón chân cô chạm đến lớp bùn mềm ở đáy hồ. Cô đứng yên lặng ở đó, chỉ để phần đỉnh đầu nhô lên mặt nước và mặt cô quay ngược lại với bờ. Cô biết màu tóc đen của mình sẽ không phản chiếu ánh sáng tìm kiếm của đèn pin.

Mặc dù tai cô chìm dưới nước, cô vẫn có thể nghe ra được giọng nói kích động của tên đứng trên đường. Chúng rọi đèn pin xuống nước và chiếu chúng và đám sậy, tìm kiếm cô. Đã có lúc tia sáng chiếu thẳng vào đầu cô, cô hít sâu chuẩn bị lặn xuống, nhưng tia sáng đó rất nhanh lại di chuyển, họ không phát hiện ra cô.

Thật ra là cô không thể bị nhìn thấy ngay cả khi đèn pin chiếu trực tiếp làm cô đánh bạo từ từ nhô cao đầu cho đến khi lộ hẳn một tai và cô có thể nghe rõ giọng chúng.

Họ đang nói bằng tiếng Ả rập, cô phát hiện ra giọng của người tên Bacheet. Hắn hình như là tên cầm đầu, hắn đang phân phó việc.

“Đi vào đó, Yusuf, mang ả ra.”

Cô nghe thấy Yusuf đang trượt xuống dưới bờ, tiếng nước bắn tóe lên khi hắn chạm nước.

“Xa hơn đi,” Bacheet ra lệnh. “Bên trong đám sậy đó, chỗ tao soi đèn đây này.”

“Nó sâu lắm. Mày biết tao không biết bơi mà. Chỗ đấy chắc quá đầu tao mất.”

“Ở đó! Ngay trước mặt mày đấy. Trong đám sậy ý. Tao có thể thấy đầu cô ta mà.” Bacheet thúc hắn, và Royan sợ là chúng đã phát hiện ra mình. Cô chìm xuống dưới mặt nước nhanh nhất có thể.

Yusuf vỗ vỗ mạnh xung quanh, di chuyển về đám sậy nơi cô đang núp, thì đột nhiên một tiếng sấm nổ ầm trời làm ngay cả Yusuf cung bị giật mình, hắn lập tức thét to, “Thần ơi! Cầu chúa bảo vệ con!” một đàn vịt đang đậu gần đó lập tức náo loạn dưới hồ, phóng lên bầu trời với những tiếng đập cánh ồn ã.

Yusuf bắt đầu quay trở lại bờ và không lời đe dọa nào của Bacheet có thể thuyết phục anh ta tiếp tục săn đuổi.

“Con đàn bà đó không quan trọng bằng cuộn giấy đâu,” hắn phản kháng khi đang trèo trở lại con đường. “Không có cuộn giấy sẽ không có tiền. Chúng ta biết chỗ tìm cô ta sau mà.”

Nhẹ nhàng quay đầu lại, Royan nhìn thấy những ánh đèn đã quay trở lại nơi chiếc Fiat đỗ, đèn trước của nó vẫn sáng. Cô nghe thấy tiếng sập cửa, và rồi tiếng động cơ quay và kéo đi xa về phía biệt thự.

Advertisements
 

Chap 1

Bóng tối trườn đến dần dần từ sa mạc, in bóng những cồn cát màu tím. Giống như một tấm áo choàng nhung dày nó che đậy tất cả âm thanh xung quanh, để lại một đêm tối lặng lẽ và im lìm.

Họ đứng trên đỉnh một đụn cát lớn, phóng tầm mắt bao trùm ốc đảo và quần thể làng nhỏ quanh đó. Những tòa nhà mái bằng, những cây chà là đứng cao hơn hết thảy những ngôi nhà đó, nhưng nhà thờ hồi giáo và thiên chúa giáo còn cao và đồ sộ hơn hết thảy. Hai pháo đài tín ngưỡng đó đứng đối diện nhau qua một cái hồ.

Nước của hồ lúc này đen ngòm. Một chú vịt trời liệng xuống, hạ cánh nhanh làm tóe nước bên bờ lau sậy.

Một người đàn ông và một cô gái tạo nên một cặp đôi đối lập. Chàng thì cao mặc dù có hơi gù, bộ tóc bạc của anh ta như đang đón lấy những tia nắng cuối cùng. Còn nàng trông trẻ trung so với lứa tuổi ba mươi của mình, người thon gọn, linh hoạt và sôi động. Mái tóc xoăn và dày của cô được bó gọn lại dưới gáy với một sợi dây da.

“Đến giờ về rồi. Alia đang chờ đấy.” Người đàn ông mỉm cười trìu mến. Cô là vợ hai của ông. Khi người vợ đầu tiên mất, ông đã nghĩ bà lấy đi hết ánh mặt trời theo mình mất rồi và không hy vọng sẽ lấy lại được quãng thời gian hạnh phúc đó. Nhưng bây giờ ông đã có cô và công việc của mình. Ông cảm thấy hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống của mình.

Đột nhiên cô tách khỏi ông, bỏ buộc tóc, rũ tung mái tóc đen dày của mình. Và cô cười lớn. Đó là một thanh âm trong trẻo. Rồi cô tung mình xuống sườn dốc của đụn cát, chiếc váy dài của cô tung bay khi đôi chân cô đưa lên cao. Chúng thuôn dài và rám nắng. Cô cố giứ thăng bằng cho tới nửa cuối, lực hút trái đất làm cô ngã bổ nhào.

Từ trên cao ông nở một nụ cười khoan dung với cô. Thỉnh thoảng cô như một đứa trẻ vậy. Lại có lúc cô lại quá bí ẩn và tôn quý. Ông không chắc mình thích mặt nào hơn, nhưng ông yêu cả hai tính cách đó của cô. Cô lăn xuống chân đụn cát rồi đứng dậy, nụ cười vẫn trên môi, cô rũ cát khỏi tóc.

“Đến lượt anh!” Cô gọi. Ông theo xuống một cách từ tốn, cái sự vững vàng theo tuổi tác, giữ thăng bằng cho tới khi chạm đất. Ông nâng cô đứng dậy. Ông không hôn cô mặc dù sự cám dỗ để làm việc đó quá mạnh mẽ. Nhưng đó không phải là cách mà người arab thể hiện tình cảm, ngay cả với người vợ yêu của mình.

Cô phủi thẳng quần áo, buộc lại tóc trước khi họ lên đường vào làng. Họ đi men theo rặng sậy của ốc đảo, ngang qua những cây cầu ọp ẹp bắc qua các kênh dẫn nước tưới tiêu. Khi họ đi ngang qua, những người nông dân ngẩng đầu lên vẫy tay chào họ với một sự tôn trọng sâu sắc.

“Salaam aleikum, Doctari! Mong bình an đến với ngài, giáo sư!” Họ tôn trọng tất cả những người có học, nhưng ông là đặc biệt vì sự tốt bụng của ông với họ và gia đình của họ nhiều năm qua. Trước đó đã có nhiều người trong số họ đã làm việc cho cha của ông. Chỉ có một vấn đề nhỏ là hầu hết họ theo đạo Hồi, còn ông theo đạo Thiên chúa.

Khi hai người về đến biệt thự, Alia, bà quản gia già, chào đón họ với những tiếng lầm bầm và sự cau có. “Hai người bị muộn, luôn muộn. Tại sao hai người không khi nào đúng giờ, như những người lịch sự? Họ luôn duy trì tư thế của mình.

“Mẹ già à, người lúc nào cũng đúng cả.” Ông dịu dàng trêu bà. “Chúng con biết phải làm gì nếu không có sự chăm sóc của mẹ đây? Ông để bà đi, sự cáu giận vẫn lấn át tình yêu và sự quan tâm của bà dành cho ông.

Họ có một bữa tối đơn giản cùng nhau trên sân thượng, với chà là, ôliu, bánh mì không men và pho mát sữa dê. Trời đã tối hẳn khi họ dùng xong, nhưng những ngôi sao của sa mạc vẫn đang chiếu sáng lấp lánh trên bầu trời như những cây nến.

“Royan, bông hoa của ta.” Ông đưa tay qua bàn, chạm vào tay cô. “Hãy bắt đầu công việc thôi.” Ông đứng dậy, dẫn đường đến phòng làm việc được mở ra từ sân thượng.

Royan Al Simma đi thẳng tới két sắt cao đứng đặt đối diện với bức tường đằng xa. Cái két đặt thật không đúng chỗ trong căn phòng này, ở giữa những quyển sách và cuộn giấy cũ, ở giữa những bức tượng và vật điêu khắc cổ, và và những đồ khảo cổ, chúng là bộ sưu tập trong suốt cả cuộc đời của ông.

Khi cánh cửa sắt nặng nề được mở ra, Royan đứng lùi lại một chút. Cô luôn cảm thấy gai sợ mỗi khi đặt ánh mắt đầu tiên nhìn lên di vật của hàng thế kỷ, thậm chí một khoảng thời gian ngắn sau đó.

“Cuộn giấy thứ bảy,” cô thì thầm, và tự trấn định mình để chạm vào nó. Cuộn giấy đã gần 4000 tuổi, được viết bởi một thiên tài vượt thời gian trong lịch sử, một người đã bị phủ bụi hàng thế kỷ, người mà cả cô và chồng mình đã biết đến và tôn trọng. Lời nóicủa ông ta trường tồn vĩnh cửu, chúng nói chuyện với cô từ dưới những hầm mộ, từ những cánh đồng thiên đường, từ trước mặt của Chúa ba ngôi vĩ đại, Osiris, Isis và Horus, những người mà ông vô cùng tin tưởng. Sự tin tưởng ấy tựa như cô tin vào một Thiên Chúa ba ngôi khác.

Cô mang cuộn giấy đến chiếc bàn dài, nơi Duraid, chồng cô đang làm việc. Ông ngẩng lên khi cô đặt cuộn giấy lên trên bàn ngay trước mặt ông, và trong một khoảnh khắc cô cảm thấy được một tia thần bí trong mắt ôngđiều đó ảnh hưởng tới cô. Ông luôn muốn để cuộn giấy ở chỗ đó trên bàn, ngay cả khi nó không thực sự có mặt ở đó. Ông đang làm việc với những tấm ảnh và vi phim. Đó như thể ông cần sự hiện diện vô hình của tác giả cổ đại gần gũi với ông khi ông nghiên cứu các văn bản.

Rồi ông bỏ xuống ánh nhìn đó, và trờ lại thành một nhà khoa học quang minh.“Mắt của em tốt hơn mắt tôi, bông hoa nhỏ ạ.” Ông nói: “Theo em chữ này thể hiện gì?”

Cô tựa lên bờ vai của ông và nghiên cứu chữ tượng hình trong bức ảnh về cuộn giấy mà ông chỉ cho cô.Cô lúng túng về nó một chút rồi cầm lên kính lúp từ Duraid, chăm chú nhìn một lần nữa.

“Nó nhìn như là Taita đã thêm vào mật mã riêng mà ông đã tạo ra để chọc tức chúng ta vậy.” Cô nói về vị tác giả cổ như thể ông ta thân thiết, thỉnh thoảng hay giận dỗi, một người bạn vẫn tồn tại và đang thở, và đang chơi xỏ họ.

“Rồi chúng ta sẽ giải được nó thôi” Duraid tuyên bố với một sự hứng thú rõ ràng. Ông yêu những trò chơi cổ. Đó là công việc cả đời của ông.

Hai người làm việc, hòa mình vào cái mát mẻ của buổi đêm. Đó là lúc họ làm việc tốt nhất. Thỉnh thoảng họ nói bằng tiếng Ả rập, lại có khi dung tiếng anh; với họ hai ngôn ngữ đó làm một. Ít thường xuyên hơn(thỉnh thoảng), họ sử dụng tiếng Pháp, đó là ngôn ngữ thông dụng thứ ba của họ. Họ đều nhận được cả hai nền giáo dục ở đại học cả Anh và Mỹ, hơn nữa còn là Ai cập chuẩn. Royan rất thích nhấn mạnh “ai cập chuẩn” mà Taita sử dụng rất thường xuyên trong cuộn giấy.

Cô cảm thấy một mối quan hệ đặc biệt về nhiều mặt với ngôn ngữ Ai Cập cổ. Dù sao thì cô cũng là hậu duệ trực tiếp của ông.Cô là người Coptic Christian, chứ không phải dòng ả rập, người ả rập vừa mới xâm chiếm đến Ai Cập gần mười bốn thế kỷ. Ả rập là người mới tới Ai Cập chuẩn của cô, trong khi dòng máu của cô chạy ngược về quá khứ của pha-ra-ông và những kim tự tháp vĩ đại.

Đúng mười giờ, Royan đi pha cà phê cho họ, đun trên lò than mà Alia đã đốt lên cho họ trước khi bà về với gia đình của mình ở trong làng. Họ uống rượu ngọt và đậm từ trong những ly mỏng mà một nửa nó là đáy. Trong khi đang nhâm nhi, họ nói chuyện như những người bạn cũ.

Với Royan đó là mối quan hệ của họ, những người bạn cũ. Cô biết đến Duraid khi trở về từ anh với giáo sư khảo cổ học và nhận được công việc ở văn phòng khảo cổ, nơi mà ông làm giám đốc.

Cô đang là trợ lý của ông khi ông tiến hành mở lăng mộ ở thung lũng của những quý tộc, lăng mộ của nữ hoàng Lostris, được xây dựng từ khoảng năm 1780 trước công nguyên.

Cô đã chia sẻ niềm thất vọng khi họ phát hiện ra rằng lăng mộ đã bị trọm từ thời cổ, và kho báu trong đó đã bị cướp hoàn toàn. Tất cả chỉ còn lại những bức tranh tường tuyệt diệu bao phủ trên tường và trần của lăng mộ.

Bản thân Royan đang làm việc đằng sau bức tường, chỗ chân cột có một cái mộ đặt trên đó, chụp ảnh những bức tranh tường, thì một mảnh thạch cao rơi ra để lộ một hốc tường gồm mười bình thạch cao mịn. Trong mỗi bình chứa một cuộn giấy cói. Tấp cả chúng được viết bởi Taita, người hầu của nữ hoàng.

Để rồi từ đó cuộc sống của họ, cả Duraid và cô, dường như xoay quanh những mảnh vụn của những cuộn giấy cói. Mặc dù có một số chỗ hư hại và xuống cấp, quan trọng là chúng đã sống sót qua gần 4000 năm gần như vẫn nguyên vẹn.

Chúng chứa đựng một câu chuyện cuốn hút, của một quốc gia bị tấn công bởi một kẻ thù hùng mạnh và chiếm ưu thế hơn, trang bị với ngựa và xe những thứ đó vốn lạ lẫm với người Ai Cập thời đó. Chịu sức ép từ lũ người Hyksos, những con người của dòng song Nile bị buộc phải chạy trốn. Chỉ huy bởi nữ hoàng, Lostris chủ nhân căn mộ họ đi theo phía nam của dòng sông vĩ đại, thượng nguồn của nó ở giữa những ngọn núi hung hiểm của cao nguyên người etioppia. Ở đây giữa những ngọn núi gớm ghiếc kia, Lostris đã hạ mộ ướp sác chồng của cô pharaoh Mamose, người đã bị sát hại trong cuộc chiến với người Hyksos.

Lâu sau đó, nữ hoàng Lostris đã lãnh đạo mọi người trở lại vùng Ai cập chuẩn. Và giờ đây họ đã trang bị được ngựa và xe của mình, được tôi luyện trong những trận chiến trong những nơi hoang vu của châu phi, họ trở lại như những con nước mạnh mẽ của con sông vĩ đại thách thức kẻ xâm lược Hyksos một lần nữa. Kết thúc chiến thắng vĩ đại ấy đã thâu tóm được cả vùng thượng Ai cập và hạ Ai cập từ trong tay chúng.

Câu chuyện này đã gợi lên những liên kết trong sự tồn tại của cô, và nó đã lôi cuốn cô như khi họ giải mã được mỗi chữ tượng hình mà Taita đã viết trong những tấm giấy cói.

Nó đã tiêu tốn của họ hàng năm qua, làm việc buổi tối tại đây trong căn biệt thự trên ốc đảo này sau khi kết thúc công việc hàng ngày của họ ở bảo tàng ở Cairo, nhưng cuối cùng mười cuộn giấy đã được giải mã- tất cả trừ cuộn giấy thứ bảy này. Nó quá khó hiểu, được che đậy đằng sau tầng tầng lớp lớp những lời ám chỉ và dòng tốc kí khó hiểu quá mờ mịt làm họ không thể hiểu thấu được trước sự cách biệt về thời gian. Một số ký tự ông ta sử dụng không thể tìm ra trong hàng nghìn cái mà họ được tìm hiểu trong suốt thời gian nghiên cứu cả đời của họ. Điều đó cho họ thấy rằng, Taita không có ý định cho ai có thể đọc được chúng về nữ hoàng yêu quý của ông. Chúng là món quà cuối cùng ông dành tặng để bà mang theo xuống mồ.

Họ đã kết hợp mọi kỹ năng, trí tưởng tượng và kỹ sảo của họ, nhưng cuối cùng họ vẫn phải kết luận công việc của mình. Vẫn còn có nhiều lỗ hổng trong việc dịch thuật và nhiều chỗ mà họ không thể chắc chắn họ đã xác định được nghĩa đúng hay không, nhưng họ đã nắm được khung xương của nó để từ đó phác thảo ra sườn nội dung mà nó thể hiện.

Hiện tại Duraid nhấp một ít cà phê, vò đầu(suy nghĩ) như ông đã thường làm trước đó(mọi khi). “Nó làm tôi lo sợ.” Ông nói. “Trách nhiệm. Phải làm gì với lượng kiến thức chúng ta đã lượm nhặt được đây. Nếu đưa nó cho sai người…” Ông nhấp một ngụm nhỏ, thở dài trước khi tiếp tục nói. “Thậm chí nếu chúng ta đưa nó cho đúng người, họ sẽ tin những chất liệu này đã 4000 năm tuổi chứ?”

“Tại sao phải đưa cho người khác?” Royan hỏi với giọng bực tức. “Tại sao chúng ta không thể làm việc độc lập với những gì đã hoàn thành?” Những lúc như thế này sự khác biệt trong họ lại lộ rõ. Ông có sự thận trọng về tuổi tác, trong khi côvẫn còn sự nông nổi của tuổi trẻ.

“Em không hiểu rồi,” ông nói. Nó luôn làm cô bực mình khi ông nói như vậy, khi ông đối với co như cách người ả rập đối với người phụ nữ của mình trong thế giới chỉ toàn biết đến nam giới. Cô biết đến trong một thế giới khác, nơi mà phụ nữ được yêu cầu và được nhận quyền bình đẳng. Cô là người trộn lẫn giữa hai thế giới đó, thế giới phương tây và ả rập.

Mẹ của Royan là người anh, bà làm trong đại sứ quán anh ở Cairo trong thời điểm hỗn loạn sau thế chiến thứ hai. Bà đã gặp gỡ và cưới bố của Royan một nhân viên văn phòng trẻ người Ai Cập làm việc ở Colonel Naser. Nó thì không giống một sự kết hợp và không còn cố chấp trong thời thanh niên của Royan.

Mẹ côđã khăng khăng về Anh, về quê hương của mình để sinh hạ Royan. Bà muốn con mình có quyền công dân ở Anh quốc. Sau khi bố mẹ cô chia tay, Royan, một lần nữa lại dưới sự kiên định của mẹ cô, đã được gửi về Anh để đi học, nhưng cô đã dùng tất cả các kỳ(nghỉ) của mình để về Cairo với bố.Sự nghiệp của bố cô cực kỳ phát đạt, cuối cùng ông đạt được một vị trí phụ trợ cho chính phủ Mubarak. Qua tình yêu mà cô dành cho ông, cô nhìn nhận bản thân mình như một người Ai Cập hơn là một công dân Anh Quốc.

Bố cô là người đã sắp đặt cuộc hôn nhân của cô với Duraid Al Simma. Đó là điều cuối cùng mà ông làm cho cô trước khi qua đời. Cô biết được thời gian đó ông sắp ra đi, và cô không tìm được một chút gì trong trái tim cô để không nghe theo ông. Tất cả sự dạy dỗ trong cuộc sống hiện đại của cô làm cô muốn chống lại truyền thống lỗi thời của Ai Cập về hôn nhân sắp đặt, nhưng cha đẻ của cô, gia đình cô và nhà thời của cô đã chống lại cô. Và cô đã ưng thuận.

Cô lấy Duraid không chứng minh được là nó sẽ không chịu được như cô đã sợ rằng nó như thế. Nó thậm chí còn có thể hoàn toàn thoải mái và thỏa mãn nếu cô không được biết về tình yêu lãng mạn nào. Tuy nhiên, cô đã từng có quan hệ mập mờ với David khi đang học đại học.

Anh đã cuốn co vào những cuộc huyên náo, cuồng nhiệt, và, cuối cùng là nỗi đau, khi anh bỏ cô để lấy một cô nàng tóc vàng hoe người anh được sự chấp thuận của bố mẹ anh.

Cô yêu quý và kính trọng Duraid, nhưng thỉnh thoảng trong đêm tối cô vẫn cháy bỏng sự ham mê của huổi trẻ.

 

Nhãn:

 
Tuyết Vũ Ảnh

Tập đoàn ôm bom vô trách nhiệm vô thời hạn

Đan & Móc

...để ấm lòng...

.::* Yên Vũ Phi Phi *::.

Nữ nhân hút thuốc là lúc nữ nhân đang u buồn, nuốt khói thả sương mang theo ưu thương nhàn nhạt. Nữ nhân uống rượu là lúc nữ nhân đang cô độc, nâng chén hả hê, những thứ nuốt vào chính là chua xót, quạnh vắng của bản thân mình.

Black cat on the beach

Just another WordPress.com site

Điệp Mộng

Cả đời này truy cầu mãi một thứ mà không đạt được là bi kịch, vậy nếu đến một thứ để truy cầu cũng không có thì sao?

Đông Chí Phong

Tảo tri kim nhật, hà tất đương sơ!

YUNYUNJAEJAE

RỒNG LÀ TÀI SẢN VĨNH VIỄN CỦA DONG BANG SHIN KI

TVXQ5_VN

ONLY FIVE FOREVER

Ẩn Quỷ Lâu

Chỉ là chỗ ở của 2 con quỷ mê zai đẹp và danmei ~ và 1 bạn fanboy

CURIOUS ABOUT JUNG JOON YOUNG

Cùng tìm hiểu về chàng rocker 4D ngoài hành tinh Jung Joon Young 💕

Trầm Ngư Lạc Nhạn

Tu Hoa Bế Nguyệt

紫思瑶

Under the same sky, dreaming the same dream...

lenivy

Đam Mỹ mối tình đầu của tôi :x

Động Màn Tơ

Nhấp vào Đam Mỹ tiểu thuyết để xem update

Chono Danmei (〃^∇^)ノ

The World Of Boy's Love

湖草桜 - Thiên Du

Because to live is to trust and love, cuz eternality is to love and trust till the end of the time

HOẢ KIM GIA TRANG

Why do all good thing come to and end?